Edit: Bạch cốt tinh [Kai’Sa Team]
 
(*) Nguyên văn là Tháng giêng không cạo đầu, cạo đầu chết cậu (cữu) là tập tục được lưu truyền ở phần lớn địa phương Trung Quốc, tập tục bắt nguồn từ năm 1644 sau khi triều Thanh ban bố lệnh cạo tóc. Tháng giêng cạo đầu chết cậu là lời truyền sai. Không cạo đầu hàm nghĩa là Tư cựu (Hòa niệm những thứ xưa cũ), đây là phong tục bắt đầu lưu truyền từ cuối nhà Minh đầu nhà Thanh, tháng giêng không cắt tóc để bày tỏ Tư cựu. Nhưng lại không thể công khai đối kháng với chính phủ triều Thanh, thế là liền có cách nói Tháng giêng cạo đầu chết cậu, một mực lưu truyền đến bây giờ.
 

 
Márquez còn từng nói, chúng ta có xu hướng trải qua những thăng trầm trên hành trình từ xưa đến nay của cuộc đời, niết bàn trong sự thất bại.
 
Cho nên Trịnh Thư Ý quyết định dục hỏa trùng sinh trong sự xấu hổ lúc này.
 
Nhựa thì làm sao?
 
Nó thay đổi cuộc sống hàng ngày của nhân loại, trở thành phát minh vĩ đại nhất, lại vì ô nhiễm môi trường trở thành phát minh bết bát nhất, là anh hùng của thời đại, anh xem thường sao?
 
“Tổ tiên nhà tôi nghèo, lúc ấy cuộc sống nghèo khổ, chỉ làm ruộng, chưa từng thấy việc đời.”
 
Mặc dù giọng nói của Trịnh Thư Ý nghe thấm đẫm cảm xúc nhưng người không ở trước mặt Thời Yến, cho nên trên mặt không có chút gợn sóng nào.
 
“Mặc dù nó là chế phẩm nhựa nhưng lúc ấy đã là vật quý giá nhất của nhà tôi.”

 
“Bà ngoại tôi dùng ba lớp khăn lụa bọc bên ngoài rất nhiều năm, bình thường đều không nỡ lấy ra ngoài.”
 
“Dù sao cũng là chế phẩm nhựa, dễ hư.”
 
“Không phải thời điểm quan trọng tôi cũng sẽ không mang.”
 
Mỗi khi nói xong một câu, đầu bên kia điện thoại sẽ xuất hiện sự yên lặng ngắn ngủi.
 
Trịnh Thư Ý tựa trên ghế sofa, bên tai yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng máy tạo độ ẩm bên cạnh.
 
Kim đồng hồ di chuyển ba lần, trong điện thoại lại vang lên giọng nói Trần Thịnh.
 
“Cô Trịnh, cô muốn lấy lúc nào?”
 
“Càng nhanh càng tốt.”
 
“…”
 
“Không thấy nó tôi không ngủ ngon giấc.”
 
“Vậy tôi đưa tới cho cô nhé?”
 
“Không tiện làm phiền anh, tôi tự đi lấy cũng được.”
 
“… Hiểu rồi.”
 
Cứ cúp máy như vậy, cũng không nói gì.
 
Qua mấy phút, Trịnh Thư Ý nhận được một tin nhắn, nội dung là một chuỗi địa chỉ.
 
Cô nhìn chằm chằm những chữ kia hồi lâu —— Bác Cảng Vân Loan, đúng là Bác Cảng Vân Loan mà cô biết.
 
Với sự hiểu biết của cô về giá phòng nơi này, tuyệt đối không thể nào là chỗ ở của trợ lý Trần Thịnh.
 
Vậy thì ——
 
Trịnh Thư Ý xoay người một cái nhảy dựng lên, vọt vào phòng ngủ.
 
Cô mở tủ quần áo ra, nhanh chóng thay đổi quần áo mặc cả ngày hôm nay, sau đó đi đến trước bàn trang điểm, lấy màu son được đàn ông khen nhiều nhất trong một đống son.
 
Nhưng khi cô soi gương muốn bôi lên miệng, suy nghĩ chuyển động, đặt son môi xuống.
 
Cuối cùng cô không chỉ không bôi thêm son mà ngược lại lau sạch hết.
 
Đêm lạnh như nước, Trịnh Thư Ý ngồi xe, băng qua ráng chiều bao phủ xuống ngựa xe như nước, nửa giờ sau đứng trước cửa lớn Bác Cảng Vân Loan.

 
Gác cổng mặc đồng phục chia nhau đứng hai bên trạm gác giống như hai cây bạch dương, trừ con ngươi ra chỗ nào cũng bất động.
 
Trịnh Thư Ý đi tới cửa sổ phòng bảo vệ, bảo vệ trẻ tuổi thương lượng với cô hai câu, sau khi đăng ký thẻ căn cước liền cho đi.
 
Mười phút sau, Trịnh Thư Ý đã đứng trước cửa nhà Thời Yến, trước khi đưa tay ấn chuông cửa đè lên lồng ngực mình một cái.
 
Từ khi ra ngoài đến bây giờ, một đường thuận lợi, ngay cả kẹt xe cũng không gặp phải, sự quá thuận lợi này khiến cô sinh ra cảm giác không chân thật.
 
Căn cứ theo định luật Murphy, bình thường thời điểm như thế này nhất định sẽ xảy ra chút gì đó trớ trêu.
 
Nhưng đến cũng đã đến rồi.
 
Trịnh Thư Ý sửa lại tóc, ấn chuông cửa.
 
Chỉ trong chốc lát, cửa từ từ mở ra, Trịnh Thư Ý rũ mắt, cười trước mới ngẩng đầu.
 
Nhưng mà phía sau cửa không có một ai.
 
À, cửa tự động.
 
Cô thu nụ cười lại, cất bước đi vào.
 
Vòng qua hiên nhà, còn cách phòng khách một đoạn, ngược lại càng gần ban công lộ thiên bên cạnh hơn.
 
Ánh mắt Trịnh Thư Ý vốn dĩ đánh thẳng vào phòng khách tìm người, nhưng sau khi đi vào hai bước, cô cảm nhận được một lực hấp dẫn không tên, lập tức thay đổi tầm mắt, nhìn về phía bên trái.
 
Phòng khách không bật đèn trần, bầu trời đêm tối đen như mực làm màn, ánh đèn sàn chiếu sáng một góc, nhu hòa mà tĩnh mịch.
 
Thời Yến ngồi dưới đèn, dựa vào ghế tựa, hai chân duỗi thẳng giãn ra, nghiêng đầu cúi xuống lật xem một quyển tạp chí trong tay.
 
Kính mắt của anh bị dát lên một lớp ánh sáng vàng nhỏ vụn, góc trên sống mũi, tạo thành tương phản rõ ràng với màu da.
 
Trịnh Thư Ý nhất thời không lên tiếng đánh vỡ một màn như tranh vẽ này.
 
Cho đến khi gió thổi, ánh mắt Thời Yến rời khỏi tạp chí, nâng mắt nhìn qua, đúng lúc mái tóc dài của Trịnh Thư Ý bị gió thổi lên.
 
Ánh mắt hai người giao nhau.
 
Ban đêm nhiều khí lạnh, lúc cô đi tới cửa chính chóp mũi đã bị lạnh đến mức đỏ hồng.
 
Ánh mắt hai người đối đầu, Trịnh Thư Ý tiến lên một bước, vén tóc mở miệng nói: “Tổng giám đốc Thời, tôi đến lấy đồ.”
 
Thời Yến hếch cằm, ra hiệu cô tự đi lấy ở cái bên kia.
 
Trịnh Thư Ý lập tức xoay người đi qua.
 
Đôi mắt cô chuyển động, rất nhiều ý nghĩ cuồn cuộn trong lòng, mà ánh mắt Thời Yến thản nhiên đảo qua bóng lưng cô cuối cùng là dừng lại trên tạp chí.
 
Chiếc hoa tai ngọc trai làm bằng nhựa kia đặt trên một cái bàn đựng đồ, vẫn phát ra ánh nhàn nhạt trong màn đêm...
 
Lúc Trịnh Thư Ý đưa tay ra, ánh mắt nhìn thấy bên trong hộc tủ sau cái bàn có một đống đồ cô thấy rất quen.
 
Cô nhìn thêm chút nữa, dường như có chút không tin được.
 
Trong nhà Thời Yến lại có mấy cái album âm nhạc của Tống Nhạc Lam?
 
Mặc dù Tống Nhạc Lam quả thực rất rất nổi tiếng, là nữ ca sĩ nổi tiếng hàng đầu của nền âm nhạc Trung Quốc, nhưng năm nay cô ấy cũng đã hơn bốn mươi tuổi, nhìn hoàn toàn không giống với phẩm vị âm nhạc của Thời Yến.
 
Trịnh Thư Ý không nhịn được quay đầu nhìn Thời Yến một cái, lại đột nhiên không kịp chuẩn bị đối diện với ánh mắt của anh.
 
“…”
 
Sau phút chốc im lặng không hiểu vì sao, Trịnh Thư Ý không né tránh ánh mắt của anh mà còn vô cùng tự nhiên gợi chuyện, “Tổng giám đốc Thời, anh thích Tống Nhạc Lam sao?”
 
Mặc kệ vì sao phẩm vị không hợp với khí chất của bản thân anh, dù sao tìm được điểm tiếp xúc thì cố gắng trò chuyện là được rồi.
 
Thời Yến liếc qua chỗ ngăn tủ, còn chưa trả lời, Trịnh Thư Ý lại nói: “Thật là trùng hợp, tôi cũng cực kỳ thích cô ấy, mấy album anh sưu tầm tôi đều có hết.”
 
Cô nói xong liền đi tới trước mặt anh, hai mắt cong thành hình trăng non, “Anh thích bài hát nào của cô ấy nhất?”
 
Lúc Trịnh Thư Ý chỉ cách Thời Yến một bước, đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền đến từ căn phòng nào đó.
 
Trịnh Thư Ý giật mình, không nghĩ tới trong ngôi nhà còn có người khác.
 
Hơn nữa, cô mới chú ý tới trên ghế sofa bên cạnh mình có đặt một cái áo khoác nhung màu trắng.
 
Bên cạnh là một cái túi nữ màu đen và khăn quàng cổ màu vàng nhạt.
 
Giác quan thứ sáu của phụ nữ bao phủ đại não Trịnh Thư Ý trong nháy mắt, tất cả suy nghĩ đều hướng về một kết quả.
 
Trong ngôi nhà này có phụ nữ.
 
Phụ nữ trẻ tuổi.
 
Bạn gái Thời Yến.
 
Xong rồi, xong rồi.
 
Trong đầu Trịnh Thư Ý có hàng ngàn con ong mật đồng thời kêu ong ong.
 
Có bạn gái phải nói sớm chứ!
 
Mà có bạn gái thì coi như xong, cô còn chọn thời điểm người ta đang ở thế giới hai người mà đến, lát nữa ngay cả chết như thế nào cũng không biết.
 
Có cảm giác mình sắp bị xé nát, mặt Trịnh Thư Ý đỏ bừng, cầm hoa tai của mình lên chuẩn bị rút lúi: “Vậy không làm phiền ngài nữa, tôi đi trước.”
 
Thời Yến tựa bên cạnh bàn, áo sơ mi trắng vì khom lưng xuống mà có thêm mấy nếp gãy, ánh mắt anh rũ xuống, vẻ mặt quan sát Trịnh Thư Ý, “Lúc này đã đi rồi?”
 
“Quá muộn rồi không quấy rầy.” Trịnh Thư Ý gật đầu với anh, xoay người rời đi.
 
Nhưng lúc đi tới bên cạnh cửa, cô nhíu mày, gợn sóng trong đáy lòng khó mà lặng xuống.
 
Sự nỗ lực khoảng thời gian trước của cô coi như xong chìm nghỉm luôn rồi, nếu như thật sự có bạn gái vậy thì chẳng phải là cô nhất định phải gián đoạn kế hoạch sao.
 
Không có được đáp án chính xác, cũng rất khó hết hy vọng.
 
Cho nên lúc đầu đã đưa tay chuẩn bị mở cửa, lòng cô vừa đổi một cái dứt khoát đổi thành vịn vào cửa.
 
Sau, cô chậm rãi ung dung quay đầu, nhìn Thời Yến còn đang ở phòng khách.
 
Thời Yến phát hiện cô không đi, cũng dừng bước quay người nhìn cô.
 
“Cái đó…”
 
Ráng đỏ trên mặt Trịnh Thư Ý chưa tiêu tán, giọng nói cũng mềm nhũn hơn nhiều, nghe giống như sắp nói một chuyện khó mà mở miệng.
 
“Trên đường tôi tới gặp phải một chút chuyện không tiện, có thể hỏi bạn gái ngài mượn chút đồ không?”
 
Thời Yến nhếch đuôi lông mày: “Bạn gái của tôi?”
 
Câu trả lời của anh chỉ như đúng như sai, đương nhiên Trịnh Thư Ý muốn đánh vỡ nồi đất hỏi đến tận cùng, “Vị trong phòng kia không phải bạn gái ngài sao?”
 
Cô nhìn căn phòng kia, cảm giác khẩn trương còn hơn cả lần đầu tiên cô làm phỏng vấn lúc trước.
 
Thời Yến quay đầu nhìn thoáng qua căn phòng thuận theo ý của Trịnh Thư Ý, lúc thu tầm mắt lại, mỉm cười rất nhẹ một tiếng.
 
“Không phải.”
 
“…”
 
Toàn thân Trịnh Thư Ý thả lỏng, trong lòng bàn tay lại nóng lên như cũ, tự lẩm bẩm: “Vậy là tốt rồi…”

 
Hù chết người.
 
Thời Yến đột nhiên giương mắt, ánh mắt băn khoăn dừng trên mặt cô.
 
Ánh mắt lấp lóe, mặt đỏ lên, còn có câu nói thâm ý “Vậy là tốt rồi” này, tâm tư của cô đã rõ ràng.
 
Thời Yến cúi đầu, hững hờ tháo ống tay áo.
 
“Ồ? Tốt chỗ nào?”
 
Trịnh Thư Ý: ?
 
Tôi sợ tôi bị xé nát mà anh nói tốt cái gì?
 
“Thì là… tránh sinh ra một số hiểu lầm không cần thiết.”
 
“Sinh ra hiểu lầm gì?”
 
Trịnh Thư Ý giương mắt, thấy Thời Yến nhìn chằm chằm mình, biểu cảm nghiêm túc giống mở họp, nhưng mà giọng nói kia sao mà cô nghe cảm thấy có chút ngả ngớn.
 
Giọng nói của cô yếu xuống, không phải diễn trò mà thật sự cảm thấy tình huống như vậy rất xấu hổ.
 
“Hiểu lầm…”
 
Trịnh Thư Ý chung quy không thể nói ra khỏi miệng.
 
Ánh mắt rũ xuống, con ngươi chuyển động, hoảng đến mức bên tai phiếm hồng.
 
Thời Yến nới lỏng ống tay áo, đút tay vào một bên quần, dựa vào bên cạnh bàn, toàn thân lộ ra trạng thái thư giãn, dù bận vẫn ung dung nhìn Trịnh Thư Ý.
 
“À, cháu gái tôi sẽ không hiểu lầm sao?”
 
À, cháu gái à.
 
Trịnh Thư Ý nhẹ nhàng thở ra.
 
Đợi chút, cháu gái??
 
Xưng hô thế này giống như gai đâm vào đầu Trịnh Thư Ý, đâm thủng tất cả những ý nghĩ xấu xa, trong nháy mắt đỉnh đầu run lên, lòng bàn chân mỏi nhừ, đầu ngón tay cũng đang cuộn lại, từng tế bào trên cơ thể đều đang kêu gào bảo cô đi đi.
 
Nếu bây giờ gặp phải con nhỏ tiểu tam kia thế còn chơi gì nữa?
 
Cùng lúc đó, trong phòng vang lên tiếng bước chân.
 
Trịnh Thư Ý không thừa tinh lực suy nghĩ trả lời câu hỏi của Thời Yến, thậm chí nếu quay ngược thời gian lại một tiếng, có đánh chết cô cũng không tới nơi này!
 
“Đúng, đúng! Cháu gái ngài hiểu lầm sẽ không tốt, vậy tôi đi trước.” Sự hoảng loạn đột nhiên xuất hiện khiến giọng nói Trịnh Thư Ý cũng trở nên kỳ lạ, “Ngài nghỉ ngơi sớm chút nhé.”
 
Người đã đi ra ngoài đồng thời với lúc âm thanh rơi xuống, tiện thể còn để lại một lực đóng cửa mạnh.
 
“Ầm” một tiếng, bóng dáng chạy trối chết biến mất, căn phòng yên tĩnh trở lại.
 
Tần Thời Nguyệt đi ra từ trong văn phòng, thò đầu ra nhìn: “Ai tới vậy? Sao cháu nghe thấy tiếng phụ nữ nói chuyện.”
 
Thời Yến thu hồi ánh mắt, quay người trở lại ban công.
 
Tần Thời Nguyệt thấy dáng vẻ anh dường như tâm tình không tệ, vội vã lại gần, “Ai vậy ạ? Bạn gái cậu sao?”
 
Thời Yến ngồi trên ghế, cầm lấy quyển tạp chí chưa xem xong kia, đồng thời lườm Tần Thời Nguyệt một cái lành lạnh.
 
Tần Thời Nguyệt lập tức im lặng.
 
Cô ngồi xuống từ từ, nhìn Thời Yến lấy lòng.
 
“Cháu đã nghĩ rồi, nếu không tạm thời cháu chưa đi làm, cháu ra nước ngoài du học đã?”
 
“Du học?” Mắt Thời Yến không nhấc lên một chút, ngữ khí hết sức lạnh lùng, “Cháu cũng xứng với hai chữ này?”
 
Tần Thời Nguyệt: “…”
 
Cô cứ không rõ, vì sao con người nhất định phải cố gắng?
 
Từ lúc lên cấp hai, Tần Thời Nguyệt đã có một nhận thức —— tiền trong nhà mình xài ba đời cũng không hết.
 
Cả nhà đều cố gắng kiếm tiền thì cũng nên có một người dùng tiền chứ, rất rõ ràng cô chính là người được chọn kia.
 
Thế là cô yên tâm thoải mái rong chơi hết cấp ba, công thức hóa học không thuộc được mấy bài, hiểu biết về thành phần mỹ phẩm lại hơn cả giáo viên hóa học.
 
Thành tích đương nhiên cũng không đủ nhìn, lúc ấy người trong nhà thực sự không hài lòng nhưng cũng không thể tránh được, bỏ ra nhiều công sức đưa cô vào một đại học danh tiếng ở nước ngoài mạ vàng cho cô.
 
Chỉ là năm nay kém chút nữa cô không tốt nghiệp được.
 
Cái “kém chút” này không phải chỉ thành tích cô thiếu chút mà còn là cô tìm người thi hộ bị nhân viên nhà trường phát hiện.
 
Trường học nhất quyết không chịu thỏa hiệp, nhà họ Thời phải dây dưa hòa giải hồi lâu, cuối cùng để cô miễn cưỡng lấy được chứng chỉ.
 
Nhưng lần này, ngay cả Tần Hiểu Minh luôn cưng chiều cô cũng đen mặt.
 
Thời Yến lại không nói gì, Tần Thời Nguyệt cũng xem như lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
 
Dù sao từ nhỏ cô không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Thời Yến.
 
Ai ngờ không cách mấy ngày, bên Thời Yến trực tiếp sắp xếp cho cô rõ ràng, để cô vào ‘Tuần san Kinh tế Tài chính’ làm việc.
 
Cho đến lúc đó, Tần Thời Nguyệt mới hiểu được, hành vi của cô thật sự chạm đến vảy ngược của Thời Yến.
 
Nhưng mà đi làm đối với Tần Thời Nguyệt mà nói quả thực là một đạo sấm sét giữa trời quang.
 
Cô còn không đến lớp đúng giờ vì kỳ thi đại học mà bây giờ phải vì tiền lương thực tập một tháng mấy ngàn chín giờ tới năm giờ về?
 
“Đã tháng mười hai rồi cậu.” Tần Thời Nguyệt khóc không ra nước mắt, “Còn có hai tháng là đến Tết rồi, hay là qua năm rồi tính sau nhé?”
 
Thời Yến hình như căn bản không nghe cô nói chuyện.
 
Tần Thời Nguyệt tự mình nói với mình vẫy đuôi cầu xin hồi lâu, cuối cùng chỉ đổi được một câu.
 
“Nhà chúng ta không nuôi người vô dụng.”
 
Tần Thời Nguyệt: “…”
 
-
 
Tháng mười hai là thời điểm các công ty lớn tuyển dụng ở trường học, ‘Tuần san Kinh tế Tài chính’ cũng không ngoại lệ, kỳ tuyển dụng trong cả nước mùa thu năm nay mới kết thúc vào tuần trước, HR* đi công tác và nhóm nhân viên phỏng vấn rối rít trở về cương vị của mình, bắt đầu chuẩn bị đón nhận sinh viên tốt nghiệp của khóa này tới.
 
HR: HR hay Human Resources là quản lý nhân sự hay quản lý nguồn nhân sự, có nhiệm vụ quản lý các lựng lượng lao động của một nhóm, tổ chức, doanh nghiệp, nguồn nhân lực .
 
Nhưng ‘Tuần san Kinh tế Tài chính’ là một nền tảng truyền thông miền nam độc lập xuất phát từ nền tảng truyền thông lâu đời, dễ ra khó vào, với bộ phận nòng cốt lấy tin và biên tập số người mới được tuyển dụng hàng năm vào cương vị này có thể đếm được trên đầu ngón tay.
 
Nghe nói trưởng phòng tổ bất động sản sát vách không vừa ý một số sơ yếu lý lịch.
 
Mà tin tức bên tổ tài chính cũng truyền đi rất nhanh, nghe nói thu hoạch năm nay rất tốt, buổi chiều sẽ có hai người đến.
 
Sau bữa cơm trưa, Đường Diệc gọi Trịnh Thư Ý vào văn phòng.
 
Lúc ra ngoài trong tay cô có thêm một cái sơ yếu lý lịch.
 
“Tình huống thế nào vậy?” Khổng Nam bảo cô đưa sơ yếu lý lịch cho cô ấy xem một chút, “Ý của chủ biên là bảo cậu mang người mới sao?”
 
Trịnh Thư Ý nhún vai, ném sơ yếu lý lịch cho cô ấy.
 
“Phiền.”

 
Khổng Nam mở sơ yếu lý lịch ra, liếc nhìn ảnh thẻ.
 
“Không tệ nha, rất xinh đẹp đấy.”
 
Nhìn xuống chút nữa cột trường học kia, nhíu mày lại.
 
“Trình độ học vấn càng đẹp hơn nha, là bạn cùng trường với tổng biên chúng ta, sinh viên tài cao đấy, cậu đang phiền muộn cái gì?”
 
Trịnh Thư Ý chống cằm, mặt gục xuống.
 
“Cậu nhìn thành tích và lý lịch của cô ấy đi.”
 
Khổng Nam nhìn xuống, GPA* hoàn toàn không đáng chú ý không nói, cái cột lý lịch kia ngay cả giải thi đấu ca sĩ trường học cũng liệt kê vào, có thể nhìn ra thật sự không có gì để lấy ra được, lăn lộn cả thời đại học.
 
(*) Điểm GPA (Chứng chỉ GPA) là điểm trung bình tích lũy của học sinh, sinh viên trong suốt quá trình học tập. Đây được xem là 1 chỉ số đánh giá kết quả học tập theo hệ thống giáo dục Mỹ.
 
Bối cảnh như vậy tuyệt đối là con ông cháu cha, không thoát được.
 
Khổng Nam trả lại sơ yếu lý lịch cho Trịnh Thư Ý, cười nhìn có chút hả hê: “Chủ biên đối xử với cậu thật tốt, ném củ khoai lang nóng bỏng tay như thế cho cậu, nói không chừng mắng cũng không được.”
 
Trịnh Thư Ý dứt khoát úp sấp lên mặt bàn không nói gì.
 
Sau khi nghỉ trưa, HR ôm đồ dùng làm việc mới đi tới bày lên vị trí làm việc trống bên cạnh Trịnh Thư Ý, rồi bắt đầu kiểm tra máy tính có thể sử dụng bình thường hay không.
 
Trịnh Thư Ý nhìn động tác của cô ấy, âm thầm thở dài.
 
Phiền chết đi được.
 
Bây giờ cô phải làm việc, còn phải lấy mười hai phần sức lực đi trị Thời Yến, đâu còn tinh lực dẫn dắt người mới?
 
Nếu là một người hiểu chuyện thì thôi, nhưng nhìn sơ yếu lý lịch kia thì rõ ràng không thể nào.
 
Mà Đường Diệc lại còn không cho phép cô từ chối, nói nhiệm vụ này nhất định phải cho cô, còn nói cái gì cũng là vì tốt cho cô.
 
Giọng nói kia chân chân thành thành, Lỗ Dự* cũng phải tin tưởng.
 
(*) Một MC nổi tiếng của Trung Quốc.
 
Sau hai mươi phút phiền muộn trên bàn làm việc, thứ phải tới rồi cũng tới.
 
Tiếng bước chân từ xa đến gần, toàn bộ người tổ tài chính quay đầu, thấy HR mang theo một cô gái trẻ tuổi đi tới.
 
Cô gái nhỏ nhìn xa xa cũng xinh đẹp, cách ăn mặc không nhìn kỹ cũng thấy đẳng cấp rồi, cả người rõ ràng lộ ra một cảm giác cao cấp, chỉ là trong cặp mắt kia dường như không có cảm giác hưng phấn khi mới được nhận việc.
 
HR đuổi theo hiệu suất, đưa người đến trước mặt Trịnh Thư Ý bàn giao công việc dăm ba câu là đi.
 
Để lại hai người toàn thân viết đầy chữ từ chối mang theo nụ cười như nhựa plastic tự giới thiệu.
 
“Chào em, chị tên Trịnh Thư Ý, hợp tác vui vẻ.”
 
“Chào chị, em tên Tần Thời Nguyệt, xin được chỉ bảo nhiều hơn.”
 
-
 
Sau khi ngồi xuống, Trịnh Thư Ý lại bắt đầu vội vàng sửa chữa bản thảo phỏng vấn Thời Yến, sa đọa vào liền quên mình, không biết đã trôi qua bao lâu, Khổng Nam ho hai tiếng, ra hiệu cô xem điện thoại.
 
Trong WeChat.
 
Khổng Nam: Thực tập sinh kia chơi điện thoại hơn một giờ rồi, tớ thấy cô ấy rất mờ mịt, cậu vẫn nên sắp xếp chút chuyện cho người ta làm đi.
 
Trịnh Thư Ý quay đầu nhìn Tần Thời Nguyệt.
 
Mờ mịt?
 
Tớ thấy cô ấy chơi rất vui vẻ mà.
 
Nhưng mà dù sao cũng là nhiệm vụ chủ biên sắp xếp, Trịnh Thư Ý cũng không thể nào thật sự buông tay mặc kệ.
 
Cô suy nghĩ một lát, quyết định sắp xếp chút chuyện dễ làm cho Tần Thời Nguyệt trước.
 
“Tiểu Nguyệt.” Trịnh Thư Ý đưa cho cô ấy một cái bút ghi âm, “Cái này cho em.”
 
Sau khi Tần Thời Nguyệt nhận lấy, Trịnh Thư Ý nói: “Bên trong là ghi âm một cuộc phỏng vấn của chị khoảng thời gian trước, em cẩn thận sắp xếp lại nội dung một chút, học viết bản phác thảo đi, trước khi tan ca gửi cho chị.”
 
Đây không phải là nghe viết sao, được thôi, coi như không phiền phức lắm.
 
Tần Thời Nguyệt gật đầu, “Vâng.”
 
Cô đeo tai nghe lên, xuất tệp âm thanh, lúc nhìn thấy tên tệp là “Ghi âm phỏng vấn Thời Yến 12.10” bỗng chốc sững sờ, cảm giác sợ hãi bị cậu nhỏ chi phối kia lập tức bắt đầu lan ra.
 
Sau đó, cô ấn mở tệp, lúc nhìn thấy tệp dài 120 phút, cảm giác sợ hãi lan đến ngực.
 
Sau đó, cô bắt đầu nghe.
 
Thời Yến trả lời câu hỏi thứ nhất tổng cộng 378 chữ, toàn bộ là tiếng Trung, phát âm tiêu chuẩn.
 
Nhưng Tần Thời Nguyệt nghe hiểu tổng cộng được 50 chữ, ngay cả số lẻ cũng chưa tới.
 
Ngón tay cô cứng đờ kéo thanh tiến trình, nghe sơ sơ nội dung phía sau một chút, suýt chút nữa hôn mê tại chỗ.


















 


Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện